Sep 202013
 

Bài thứ nhì, Kiệu Hoa Thấp-Thoáng, tức ca-khúc Bella Rosa của Vincenzo Bellini: “Anh xin làm đoá tàn hồng khô úa trên bộ ngực em lạnh-lùng hơn phiến đá hoa cương.” Với chủ-trương Á-Châu-hoá những biểu-tượng Tây-Phương, ở đây chúng tôi đã tái-tạo chàng thanh-niên Ý nọ ra làm gã thư-sinh Quốc-Tử-Giám đứng trâng-trối lặng nhìn vẻ nùng-diễm tiêu-tao ở một trang tiểu-thư tuyệt-thế đất thành Hà sông Nhị, êm-đềm trướng rủ màn che, tường Đông ong bướm đi về mặc ai. Kết-hợp hài-hoà chất dí-dỏm khôi-hài với chất nồng-nàn tình-tứ, phi Nguyễn Nhược-Pháp còn ai làm nổi. Vài giòng điểm-xuyết văn-chương, như điển-cố Bích Câu Kỳ Ngộ, thêm phần cảm-khái cho khung-cảnh tài-tử giai-nhân từ tiểu-thuyết Đông-Á lồng vào giai-điệu mượt-mà chải-chuốt kiểu nhạc kịch Tây-Âu.


Mua bài “Kiệu Hoa Thấp-Thoáng”