Sep 202013
 

Bài thứ mười ba, Hoàng-Hạc Tịch-Dương, là do người dịch ghép ý thơ Thôi-Hạo và Phạm Thiên-Thư lại cùng nhau, ngõ hầu tạo ra được một ca-khúc xứng đáng với chất giọng dịu-dàng thanh-quý của nữ-nghệ-sĩ Mai Hương, con người ngót nửa thế-kỷ buồn vui đã từng an-ủi chúng ta trong nếp áo dài thuần-hậu. Ẩn chứa đằng sau nét nhạc âm-u lam khói Ombra Di Fillide của Vincenzo Bellini cũng là cả một trời luyến-tiếc lệ đá xanh rêu của người lữ-thứ chiều hôm bị lỡ chuyến tàu thời-gian lui về quá-khứ.
Continue reading »

Sep 202013
 

Bài thứ mười hai, Đi Hoang, phóng-tác ca-khúc độc-lập theo trường-phái cabaret nhan-đề Nanas Lied của nhạc-sĩ Đức Kurt Weill, mượn miệng một thiếu-phụ cầu sương điếm cỏ trong giới hộp đêm Bá-Linh, mái tóc hất tung, vành môi mím chặt, tàn thuốc gạt rơi, ly men hớp cạn, nói thẳng vào mặt cuộc đời. Xét thấy nền âm-nhạc Việt Nam hiện còn đang thiếu sót những cung-bậc trực-diện gắt-gay, chúng tôi muốn đưa đến với người nghe một tác-phẩm không lấy duyên-dáng làm đẹp, không nhờ nũng-nịu đưa duyên, mà nó bắt kẻ đến nhìn mình phải chấp-nhận cái ngang-nhiên chân-thực. Tài nhả ngọc phun châu của Tiết-Đào thành Trường-An thế-kỷ IX lại tạo được nhân-dáng rất hiện-đại này.
Continue reading »

Sep 202013
 

Bài thứ mười, Nửa Khuya Trở Giấc, căn-cứ trên một ca-khúc lẻ của Cole Porter, In the Still of the Night, cơn ám-ảnh thâu canh của chàng trai nhung-nhớ người tình trong viễn-tưởng. Thoáng viền trăng lạnh cuối chân trời lẩn khuất, thoạt cảm-giác tê gai đầu thớ lưỡi vợi tan, khi miền tâm-cảnh tím nhuộm sương thu thoắt hư-linh huyễn-nhập, thật khéo trùng-hợp với mối hận Tiêu-Tương đôi bạn Giả-Bảo Lâm-Đại Hồng-Lâu-Mộng đời Thanh. Tuyết-Cần-hoá lời thơ nguyên-văn Anh-ngữ, chúng tôi đồng-thời Sàigòn-hoá các chi-tiết bản-địa Nam-Kinh, để quyện-hoà khắc-khoải với du-dương ra một giấc lầu hồng gối điệp.
Continue reading »

Sep 202013
 

Bài thứ sáu, Bản Tango Lâm-Truy, xuất-phát từ ca-khúc Je Ne T’aima Pas của nhà soạn nhạc Đức Kurt Weill. Dày gió dạn sương, bướm chán ong chường, bất-cần ai cả, nữ nhân-vật ngổ-ngáo này hết sức phổ-biến ở các xã-hội công-nghiệp hiện-đại, dù vẫn cực-kỳ hiếm thấy trong những cơ-chế nông-nghiệp cổ-truyền. Song nếu đất Thăng-Long thế-kỷ XIX từng sản-sinh ra hiện-tượng Hồ Xuân-Hương, thì sao ta không thí-nghiệm, mang dáng-dấp táo-bạo của bất-kỳ ai dám sống “bạt mạng” ngày nay ra cải-biến nguyên-tác trở nên Thuý-Kiều Giao-Chỉ? Ngưng-Bích lầu kia giá có giàn máy CD, biết đâu Kiều-nhi đã chẳng chết nghiện giọng hát Lê Uyên từ mấy kiếp!
Continue reading »

Sep 202013
 

Bài thứ nhì, Kiệu Hoa Thấp-Thoáng, tức ca-khúc Bella Rosa của Vincenzo Bellini: “Anh xin làm đoá tàn hồng khô úa trên bộ ngực em lạnh-lùng hơn phiến đá hoa cương.” Với chủ-trương Á-Châu-hoá những biểu-tượng Tây-Phương, ở đây chúng tôi đã tái-tạo chàng thanh-niên Ý nọ ra làm gã thư-sinh Quốc-Tử-Giám đứng trâng-trối lặng nhìn vẻ nùng-diễm tiêu-tao ở một trang tiểu-thư tuyệt-thế đất thành Hà sông Nhị, êm-đềm trướng rủ màn che, tường Đông ong bướm đi về mặc ai. Kết-hợp hài-hoà chất dí-dỏm khôi-hài với chất nồng-nàn tình-tứ, phi Nguyễn Nhược-Pháp còn ai làm nổi. Vài giòng điểm-xuyết văn-chương, như điển-cố Bích Câu Kỳ Ngộ, thêm phần cảm-khái cho khung-cảnh tài-tử giai-nhân từ tiểu-thuyết Đông-Á lồng vào giai-điệu mượt-mà chải-chuốt kiểu nhạc kịch Tây-Âu.
Continue reading »