Warning: Declaration of Suffusion_MM_Walker::start_el(&$output, $item, $depth, $args) should be compatible with Walker_Nav_Menu::start_el(&$output, $item, $depth = 0, $args = Array, $id = 0) in /home/public/wp-content/themes/suffusion/library/suffusion-walkers.php on line 39
Sep 202013
 

Bài thứ tám, Dạ-Hương Thiên-Lý, bắt nguồn từ ngâm-khúc Memory ở nhạc-kịch Cats (Ly-Mao) của Andrew Lloyd Webber. Lời thơ T. S. Eliot đã được thoát-thai hoán-cốt thành thể-điệu Vương Thực-Phủ cho bản diễn ở đây. Niềm ám-ảnh bâng-quơ trên bờ mi đờ dại của nàng xướng-kỹ Âu-Châu lãng-mạn, suýt đôi lần thảng-thốt trước khi nuốt vội điều câm nín thiên-thu, có kết-cấu ý-tứ cực-kỳ tương-phản với nỗi luyến-tiếc dưng không dưới đáy hồn cô-quạnh của người thiếu-nữ Á-Châu cổ-điển, trót một phút thả trôi để rồi chuốc lấy mối hờn ôm vạn thuở. Nhưng lạ-lùng thay, tâm-sự khắc-khoải Đau-đớn thay phận đàn bà, kiếp sinh ra thế biết là tại đâu ở cả đôi bên lại vô-cùng hô-ứng. Chẳng thế mà họ đã nhường chỗ cho nhau ngày hai ngôn-ngữ Anh-Việt thông nẻo đi về.
Continue reading »

Sep 202013
 

Bài thứ sáu, Bản Tango Lâm-Truy, xuất-phát từ ca-khúc Je Ne T’aima Pas của nhà soạn nhạc Đức Kurt Weill. Dày gió dạn sương, bướm chán ong chường, bất-cần ai cả, nữ nhân-vật ngổ-ngáo này hết sức phổ-biến ở các xã-hội công-nghiệp hiện-đại, dù vẫn cực-kỳ hiếm thấy trong những cơ-chế nông-nghiệp cổ-truyền. Song nếu đất Thăng-Long thế-kỷ XIX từng sản-sinh ra hiện-tượng Hồ Xuân-Hương, thì sao ta không thí-nghiệm, mang dáng-dấp táo-bạo của bất-kỳ ai dám sống “bạt mạng” ngày nay ra cải-biến nguyên-tác trở nên Thuý-Kiều Giao-Chỉ? Ngưng-Bích lầu kia giá có giàn máy CD, biết đâu Kiều-nhi đã chẳng chết nghiện giọng hát Lê Uyên từ mấy kiếp!
Continue reading »