Sep 202013
 

Bài thứ mười hai, Đi Hoang, phóng-tác ca-khúc độc-lập theo trường-phái cabaret nhan-đề Nanas Lied của nhạc-sĩ Đức Kurt Weill, mượn miệng một thiếu-phụ cầu sương điếm cỏ trong giới hộp đêm Bá-Linh, mái tóc hất tung, vành môi mím chặt, tàn thuốc gạt rơi, ly men hớp cạn, nói thẳng vào mặt cuộc đời. Xét thấy nền âm-nhạc Việt Nam hiện còn đang thiếu sót những cung-bậc trực-diện gắt-gay, chúng tôi muốn đưa đến với người nghe một tác-phẩm không lấy duyên-dáng làm đẹp, không nhờ nũng-nịu đưa duyên, mà nó bắt kẻ đến nhìn mình phải chấp-nhận cái ngang-nhiên chân-thực. Tài nhả ngọc phun châu của Tiết-Đào thành Trường-An thế-kỷ IX lại tạo được nhân-dáng rất hiện-đại này.
Continue reading »

Sep 202013
 

Bài thứ sáu, Bản Tango Lâm-Truy, xuất-phát từ ca-khúc Je Ne T’aima Pas của nhà soạn nhạc Đức Kurt Weill. Dày gió dạn sương, bướm chán ong chường, bất-cần ai cả, nữ nhân-vật ngổ-ngáo này hết sức phổ-biến ở các xã-hội công-nghiệp hiện-đại, dù vẫn cực-kỳ hiếm thấy trong những cơ-chế nông-nghiệp cổ-truyền. Song nếu đất Thăng-Long thế-kỷ XIX từng sản-sinh ra hiện-tượng Hồ Xuân-Hương, thì sao ta không thí-nghiệm, mang dáng-dấp táo-bạo của bất-kỳ ai dám sống “bạt mạng” ngày nay ra cải-biến nguyên-tác trở nên Thuý-Kiều Giao-Chỉ? Ngưng-Bích lầu kia giá có giàn máy CD, biết đâu Kiều-nhi đã chẳng chết nghiện giọng hát Lê Uyên từ mấy kiếp!
Continue reading »