Sep 202013
 

Bài thứ mười hai, Đi Hoang, phóng-tác ca-khúc độc-lập theo trường-phái cabaret nhan-đề Nanas Lied của nhạc-sĩ Đức Kurt Weill, mượn miệng một thiếu-phụ cầu sương điếm cỏ trong giới hộp đêm Bá-Linh, mái tóc hất tung, vành môi mím chặt, tàn thuốc gạt rơi, ly men hớp cạn, nói thẳng vào mặt cuộc đời. Xét thấy nền âm-nhạc Việt Nam hiện còn đang thiếu sót những cung-bậc trực-diện gắt-gay, chúng tôi muốn đưa đến với người nghe một tác-phẩm không lấy duyên-dáng làm đẹp, không nhờ nũng-nịu đưa duyên, mà nó bắt kẻ đến nhìn mình phải chấp-nhận cái ngang-nhiên chân-thực. Tài nhả ngọc phun châu của Tiết-Đào thành Trường-An thế-kỷ IX lại tạo được nhân-dáng rất hiện-đại này.
Continue reading »

Sep 202013
 

Bài thứ năm, Lầu Xuân Dáng Ngọc, nguyên là đoạn song-ca Moj Milenkij Druzhok của hai nhân-vật mục-đồng mục-nữ Daphnis và Chloé (Dương-Xuân Yên-Liễu), hồi thứ ba vở opéra Pique Dame (Hắc-Bích Yêu-Nương) do Pyotr Ilyich Tchaikovsky sáng-tác dựa theo cốt chuyện cùng tên của Alexander Pushkin. Riêng đoạn song-ca này Tchaikovsky đã vay mượn nét nhạc Mozart duyên-dáng, chạm-trổ tinh-xảo tựa các pho tượng men sứ xinh-xinh nơi thành Vienna thời Marie Antoinette. Chúng tôi mạn phép ảo-hoán cặp tình-nhân búp-bê Andersen kia thành đôi Lương Sơn-Bá, Chúc Anh-Đài Lăng Ba Lạc Đế đúng phong-cách múa rối bóng Trung-Quốc. Lời thơ do đó mô-phỏng những bài thơ diễm-tình ỷ-lệ của nhà thơ Đường Vương Xương-Linh.
Continue reading »