Sep 202013
 

Bài thứ mười lăm, Nhịp Cầu Thệ-Thuỷ, thí-nghiệm dung-hoà âm-nhạc của Pyotr Ilyich Tchaikovsky vào với thi-ca của Nguyễn Du và Lý Bạch. Trong vở opéra Eugene Onegin (Hoàng Thạch-Lân), Tchaikovsky đã miêu-tả một mối tình chị để lỡ duyên em, cho đến kỳ tái-ngộ mai sau thì dịp tương-phùng ngày nao đã mất. Bài tứ-tấu Slykhalil’vy (Ai Thấu Chăng Niềm) là bài mở đầu vở nhạc-kịch này: hai chị em Tatjana (Thu-Thảo) và Olga (Xuân-Băng), phong-lưu tót bậc hồng-quần, xuân xanh xấp-xỉ tuần cập-kê, đang mơ-mộng yêu-đương qua lời thơ Pushkin não-nùng diễm-ảo; mẹ và u già thì mỉm cười lắc đầu trước giấc mộng thanh-xuân kia, khẽ-khàng trao đổi cùng nhau những kinh-nghiệm đoạn-trường ai có qua cầu mới hay mà suốt một đời con người ta chỉ có thể sống để bụng, chết mang theo, chứ chẳng mong gì hai thế-hệ một sớm một chiều thông-cảm kịp. Continue reading »

Sep 202013
 

Bài thứ mười, Nửa Khuya Trở Giấc, căn-cứ trên một ca-khúc lẻ của Cole Porter, In the Still of the Night, cơn ám-ảnh thâu canh của chàng trai nhung-nhớ người tình trong viễn-tưởng. Thoáng viền trăng lạnh cuối chân trời lẩn khuất, thoạt cảm-giác tê gai đầu thớ lưỡi vợi tan, khi miền tâm-cảnh tím nhuộm sương thu thoắt hư-linh huyễn-nhập, thật khéo trùng-hợp với mối hận Tiêu-Tương đôi bạn Giả-Bảo Lâm-Đại Hồng-Lâu-Mộng đời Thanh. Tuyết-Cần-hoá lời thơ nguyên-văn Anh-ngữ, chúng tôi đồng-thời Sàigòn-hoá các chi-tiết bản-địa Nam-Kinh, để quyện-hoà khắc-khoải với du-dương ra một giấc lầu hồng gối điệp.
Continue reading »

Sep 202013
 

Bài thứ ba, Áng Thiềm-Quang, do Giovanni Mazza-Ferrata trước-thuật, nhan-đề tiếng Ý Presto, presto io m’innamoro: Hiên tà bóng gác nghiêng-nghiêng, nỗi riêng-riêng chạnh tấc riêng một mình. Dựa trên âm-sắc giọng hát Thái Hiền qua bài Xuân-Ca nghe từ thuở bé, điều-phối với nhã-điệu lời thơ Nguyễn Bính trong tập Tiền-Chiến đọc những ngày thơ, ở đây dùng thủ-pháp phục-tuyến tấn bi-kịch nội-tâm, hắt lên trước thềm thi-ca và âm-nhạc bóng dáng người con gái đêm vắng buông màn, đèn khuya chong ngọn.


Mua bài “Áng Thiềm Quang”