Sep 202013
 

Bài thứ mười ba, Hoàng-Hạc Tịch-Dương, là do người dịch ghép ý thơ Thôi-Hạo và Phạm Thiên-Thư lại cùng nhau, ngõ hầu tạo ra được một ca-khúc xứng đáng với chất giọng dịu-dàng thanh-quý của nữ-nghệ-sĩ Mai Hương, con người ngót nửa thế-kỷ buồn vui đã từng an-ủi chúng ta trong nếp áo dài thuần-hậu. Ẩn chứa đằng sau nét nhạc âm-u lam khói Ombra Di Fillide của Vincenzo Bellini cũng là cả một trời luyến-tiếc lệ đá xanh rêu của người lữ-thứ chiều hôm bị lỡ chuyến tàu thời-gian lui về quá-khứ.
Continue reading »

Sep 202013
 

Bài thứ tám, Dạ-Hương Thiên-Lý, bắt nguồn từ ngâm-khúc Memory ở nhạc-kịch Cats (Ly-Mao) của Andrew Lloyd Webber. Lời thơ T. S. Eliot đã được thoát-thai hoán-cốt thành thể-điệu Vương Thực-Phủ cho bản diễn ở đây. Niềm ám-ảnh bâng-quơ trên bờ mi đờ dại của nàng xướng-kỹ Âu-Châu lãng-mạn, suýt đôi lần thảng-thốt trước khi nuốt vội điều câm nín thiên-thu, có kết-cấu ý-tứ cực-kỳ tương-phản với nỗi luyến-tiếc dưng không dưới đáy hồn cô-quạnh của người thiếu-nữ Á-Châu cổ-điển, trót một phút thả trôi để rồi chuốc lấy mối hờn ôm vạn thuở. Nhưng lạ-lùng thay, tâm-sự khắc-khoải Đau-đớn thay phận đàn bà, kiếp sinh ra thế biết là tại đâu ở cả đôi bên lại vô-cùng hô-ứng. Chẳng thế mà họ đã nhường chỗ cho nhau ngày hai ngôn-ngữ Anh-Việt thông nẻo đi về.
Continue reading »