Sep 202013
 

Bài thứ mười lăm, Nhịp Cầu Thệ-Thuỷ, thí-nghiệm dung-hoà âm-nhạc của Pyotr Ilyich Tchaikovsky vào với thi-ca của Nguyễn Du và Lý Bạch. Trong vở opéra Eugene Onegin (Hoàng Thạch-Lân), Tchaikovsky đã miêu-tả một mối tình chị để lỡ duyên em, cho đến kỳ tái-ngộ mai sau thì dịp tương-phùng ngày nao đã mất. Bài tứ-tấu Slykhalil’vy (Ai Thấu Chăng Niềm) là bài mở đầu vở nhạc-kịch này: hai chị em Tatjana (Thu-Thảo) và Olga (Xuân-Băng), phong-lưu tót bậc hồng-quần, xuân xanh xấp-xỉ tuần cập-kê, đang mơ-mộng yêu-đương qua lời thơ Pushkin não-nùng diễm-ảo; mẹ và u già thì mỉm cười lắc đầu trước giấc mộng thanh-xuân kia, khẽ-khàng trao đổi cùng nhau những kinh-nghiệm đoạn-trường ai có qua cầu mới hay mà suốt một đời con người ta chỉ có thể sống để bụng, chết mang theo, chứ chẳng mong gì hai thế-hệ một sớm một chiều thông-cảm kịp. Continue reading »

Sep 202013
 

Bài thứ tám, Dạ-Hương Thiên-Lý, bắt nguồn từ ngâm-khúc Memory ở nhạc-kịch Cats (Ly-Mao) của Andrew Lloyd Webber. Lời thơ T. S. Eliot đã được thoát-thai hoán-cốt thành thể-điệu Vương Thực-Phủ cho bản diễn ở đây. Niềm ám-ảnh bâng-quơ trên bờ mi đờ dại của nàng xướng-kỹ Âu-Châu lãng-mạn, suýt đôi lần thảng-thốt trước khi nuốt vội điều câm nín thiên-thu, có kết-cấu ý-tứ cực-kỳ tương-phản với nỗi luyến-tiếc dưng không dưới đáy hồn cô-quạnh của người thiếu-nữ Á-Châu cổ-điển, trót một phút thả trôi để rồi chuốc lấy mối hờn ôm vạn thuở. Nhưng lạ-lùng thay, tâm-sự khắc-khoải Đau-đớn thay phận đàn bà, kiếp sinh ra thế biết là tại đâu ở cả đôi bên lại vô-cùng hô-ứng. Chẳng thế mà họ đã nhường chỗ cho nhau ngày hai ngôn-ngữ Anh-Việt thông nẻo đi về.
Continue reading »

Sep 202013
 

Bài thứ nhì, Kiệu Hoa Thấp-Thoáng, tức ca-khúc Bella Rosa của Vincenzo Bellini: “Anh xin làm đoá tàn hồng khô úa trên bộ ngực em lạnh-lùng hơn phiến đá hoa cương.” Với chủ-trương Á-Châu-hoá những biểu-tượng Tây-Phương, ở đây chúng tôi đã tái-tạo chàng thanh-niên Ý nọ ra làm gã thư-sinh Quốc-Tử-Giám đứng trâng-trối lặng nhìn vẻ nùng-diễm tiêu-tao ở một trang tiểu-thư tuyệt-thế đất thành Hà sông Nhị, êm-đềm trướng rủ màn che, tường Đông ong bướm đi về mặc ai. Kết-hợp hài-hoà chất dí-dỏm khôi-hài với chất nồng-nàn tình-tứ, phi Nguyễn Nhược-Pháp còn ai làm nổi. Vài giòng điểm-xuyết văn-chương, như điển-cố Bích Câu Kỳ Ngộ, thêm phần cảm-khái cho khung-cảnh tài-tử giai-nhân từ tiểu-thuyết Đông-Á lồng vào giai-điệu mượt-mà chải-chuốt kiểu nhạc kịch Tây-Âu.
Continue reading »