Sep 202013
 

Bài thứ mười hai, Đi Hoang, phóng-tác ca-khúc độc-lập theo trường-phái cabaret nhan-đề Nanas Lied của nhạc-sĩ Đức Kurt Weill, mượn miệng một thiếu-phụ cầu sương điếm cỏ trong giới hộp đêm Bá-Linh, mái tóc hất tung, vành môi mím chặt, tàn thuốc gạt rơi, ly men hớp cạn, nói thẳng vào mặt cuộc đời. Xét thấy nền âm-nhạc Việt Nam hiện còn đang thiếu sót những cung-bậc trực-diện gắt-gay, chúng tôi muốn đưa đến với người nghe một tác-phẩm không lấy duyên-dáng làm đẹp, không nhờ nũng-nịu đưa duyên, mà nó bắt kẻ đến nhìn mình phải chấp-nhận cái ngang-nhiên chân-thực. Tài nhả ngọc phun châu của Tiết-Đào thành Trường-An thế-kỷ IX lại tạo được nhân-dáng rất hiện-đại này.
Continue reading »

Sep 202013
 

Bài thứ ba, Áng Thiềm-Quang, do Giovanni Mazza-Ferrata trước-thuật, nhan-đề tiếng Ý Presto, presto io m’innamoro: Hiên tà bóng gác nghiêng-nghiêng, nỗi riêng-riêng chạnh tấc riêng một mình. Dựa trên âm-sắc giọng hát Thái Hiền qua bài Xuân-Ca nghe từ thuở bé, điều-phối với nhã-điệu lời thơ Nguyễn Bính trong tập Tiền-Chiến đọc những ngày thơ, ở đây dùng thủ-pháp phục-tuyến tấn bi-kịch nội-tâm, hắt lên trước thềm thi-ca và âm-nhạc bóng dáng người con gái đêm vắng buông màn, đèn khuya chong ngọn.


Mua bài “Áng Thiềm Quang”