Sep 202013
 

Bài thứ mười lăm, Nhịp Cầu Thệ-Thuỷ, thí-nghiệm dung-hoà âm-nhạc của Pyotr Ilyich Tchaikovsky vào với thi-ca của Nguyễn Du và Lý Bạch. Trong vở opéra Eugene Onegin (Hoàng Thạch-Lân), Tchaikovsky đã miêu-tả một mối tình chị để lỡ duyên em, cho đến kỳ tái-ngộ mai sau thì dịp tương-phùng ngày nao đã mất. Bài tứ-tấu Slykhalil’vy (Ai Thấu Chăng Niềm) là bài mở đầu vở nhạc-kịch này: hai chị em Tatjana (Thu-Thảo) và Olga (Xuân-Băng), phong-lưu tót bậc hồng-quần, xuân xanh xấp-xỉ tuần cập-kê, đang mơ-mộng yêu-đương qua lời thơ Pushkin não-nùng diễm-ảo; mẹ và u già thì mỉm cười lắc đầu trước giấc mộng thanh-xuân kia, khẽ-khàng trao đổi cùng nhau những kinh-nghiệm đoạn-trường ai có qua cầu mới hay mà suốt một đời con người ta chỉ có thể sống để bụng, chết mang theo, chứ chẳng mong gì hai thế-hệ một sớm một chiều thông-cảm kịp. Continue reading »

Sep 202013
 

Bài thứ sáu, Bản Tango Lâm-Truy, xuất-phát từ ca-khúc Je Ne T’aima Pas của nhà soạn nhạc Đức Kurt Weill. Dày gió dạn sương, bướm chán ong chường, bất-cần ai cả, nữ nhân-vật ngổ-ngáo này hết sức phổ-biến ở các xã-hội công-nghiệp hiện-đại, dù vẫn cực-kỳ hiếm thấy trong những cơ-chế nông-nghiệp cổ-truyền. Song nếu đất Thăng-Long thế-kỷ XIX từng sản-sinh ra hiện-tượng Hồ Xuân-Hương, thì sao ta không thí-nghiệm, mang dáng-dấp táo-bạo của bất-kỳ ai dám sống “bạt mạng” ngày nay ra cải-biến nguyên-tác trở nên Thuý-Kiều Giao-Chỉ? Ngưng-Bích lầu kia giá có giàn máy CD, biết đâu Kiều-nhi đã chẳng chết nghiện giọng hát Lê Uyên từ mấy kiếp!
Continue reading »