Sep 202013
 

Bài thứ mười hai, Đi Hoang, phóng-tác ca-khúc độc-lập theo trường-phái cabaret nhan-đề Nanas Lied của nhạc-sĩ Đức Kurt Weill, mượn miệng một thiếu-phụ cầu sương điếm cỏ trong giới hộp đêm Bá-Linh, mái tóc hất tung, vành môi mím chặt, tàn thuốc gạt rơi, ly men hớp cạn, nói thẳng vào mặt cuộc đời. Xét thấy nền âm-nhạc Việt Nam hiện còn đang thiếu sót những cung-bậc trực-diện gắt-gay, chúng tôi muốn đưa đến với người nghe một tác-phẩm không lấy duyên-dáng làm đẹp, không nhờ nũng-nịu đưa duyên, mà nó bắt kẻ đến nhìn mình phải chấp-nhận cái ngang-nhiên chân-thực. Tài nhả ngọc phun châu của Tiết-Đào thành Trường-An thế-kỷ IX lại tạo được nhân-dáng rất hiện-đại này.
Continue reading »

Sep 202013
 

Bài thứ tư, Nô-Lệ Tình-Si, gốc-tích ở vở musical Kiss Me, Kate (Hôn Anh Đi Em) do nhạc-sĩ Mỹ Cole Porter chuyển-thể vở hài-kịch bất-hủ The Taming of the Shrew (Con Ngựa Bất-Kham) của William Shakespeare. Khúc hát là lời tuyên-ngôn duy-ái của nữ nhân-vật chính Catarina Minola (Mã Băng-Trinh), con ngựa bất-kham hằng bấy nhiêu lâu ưỡn ngực thách-thức cuộc đời, sao nay lại mở vành môi cong-cớn ra mà biểu-dương sức sống vạn-năng của tình yêu bất-diệt. Vay mượn chất liệu từ Ngư Huyền-Cơ, kỹ-nữ kiêm thi-nhân đời Đường, tạo-hình ngôn-ngữ vì thế thả tay phóng-túng, đúng với chất nhạc Mỹ hiện-đại; nó đòi hỏi lời ca phải bùng nổ từ dưới sâu khát-vọng luống bao thế-kỷ loài người lấp kín chôn sâu.
Continue reading »