Sep 202013
 

Bài thứ mười ba, Hoàng-Hạc Tịch-Dương, là do người dịch ghép ý thơ Thôi-Hạo và Phạm Thiên-Thư lại cùng nhau, ngõ hầu tạo ra được một ca-khúc xứng đáng với chất giọng dịu-dàng thanh-quý của nữ-nghệ-sĩ Mai Hương, con người ngót nửa thế-kỷ buồn vui đã từng an-ủi chúng ta trong nếp áo dài thuần-hậu. Ẩn chứa đằng sau nét nhạc âm-u lam khói Ombra Di Fillide của Vincenzo Bellini cũng là cả một trời luyến-tiếc lệ đá xanh rêu của người lữ-thứ chiều hôm bị lỡ chuyến tàu thời-gian lui về quá-khứ.
Continue reading »

Sep 202013
 

Bài thứ chín, Lòng Còn Gửi Áng Mây Hàng, vốn là bài aria Vi Ravviso, O Luoghi Ameni của Vincenzo Bellini, trích hồi thứ nhất vở opera La Sonnambula (Mộng-Trung Thiếu-Nữ). “Ôi quê hương, hai chữ huyền-nhiệm lạ! Trọn kiếp làm người chẳng lẽ sinh ra chỉ để trước ngày hoá-diệt còn kịp quay về nhìn lại một lần nơi cắt rốn chôn nhau?” Chất Lamartinede Musset ở đây vô-tình lại rất gần-gũi với chủ-đề “Cố quốc bình cư hữu sở tư” bên các nhà thơ Đông-Á. Bởi lẽ, chúng tôi chẳng ngại-ngần gì không viện-dẫn vài tứ thơ của Đường-Thi Bắc-Đẩu Lão Đỗ để hợp-lưu giao-chuyển với dăm câu nhạc của Nam-Âu đệ-nhất điệu từ nhân Bellini.
Continue reading »

Sep 202013
 

Bài thứ nhì, Kiệu Hoa Thấp-Thoáng, tức ca-khúc Bella Rosa của Vincenzo Bellini: “Anh xin làm đoá tàn hồng khô úa trên bộ ngực em lạnh-lùng hơn phiến đá hoa cương.” Với chủ-trương Á-Châu-hoá những biểu-tượng Tây-Phương, ở đây chúng tôi đã tái-tạo chàng thanh-niên Ý nọ ra làm gã thư-sinh Quốc-Tử-Giám đứng trâng-trối lặng nhìn vẻ nùng-diễm tiêu-tao ở một trang tiểu-thư tuyệt-thế đất thành Hà sông Nhị, êm-đềm trướng rủ màn che, tường Đông ong bướm đi về mặc ai. Kết-hợp hài-hoà chất dí-dỏm khôi-hài với chất nồng-nàn tình-tứ, phi Nguyễn Nhược-Pháp còn ai làm nổi. Vài giòng điểm-xuyết văn-chương, như điển-cố Bích Câu Kỳ Ngộ, thêm phần cảm-khái cho khung-cảnh tài-tử giai-nhân từ tiểu-thuyết Đông-Á lồng vào giai-điệu mượt-mà chải-chuốt kiểu nhạc kịch Tây-Âu.
Continue reading »